THÔNG ĐIỆP TỪ MỘT BÀN TAY

Thích Đức Trí

Dẫu biết rằng tất cả mọi hiện tượng trong thế đều do tâm tạo hay từ tâm thức sanh khởi. Tâm sanh th́ các pháp đều sanh, tâm diệt các pháp đều diệt. Diệt hay sanh của hai hiện tượng tâm lư và vật lư diễn biến theo nguyên lư vô thường như huyễn mộng. Nhưng sống trong sự tướng huyễn mộng với mọi diễn biến thân tâm và thế giới bên ngoài là nội dung của cuộc đời. Cho nên quán chiếu những sự kiện thông thường cũng là phương thức tu tập có chánh kiến. V́ từ nghĩa không tuyệt đối trong giáo lư nhà Phật là bản thể vốn có mọi hiện tượng giới, cái mà kinh Bát Nhă gọi là: “Chơn không diệu hữu”. Câu chuyện tôi kể sau đây là một sự kiện đơn thuần hơi lạ, nhưng có lẽ không ngoài sự biểu hiện đa dạng hàm chứa trong hai chữ “Diệu hữu” liên quan đến đời sống con người.

Câu chuyện xảy ra đối với tôi tại ngôi chùa Vạn Thiện, trường Phật học thuộc thành phố Phan Thiết- B́nh Thuận được thành lập trong khuôn viên của chùa này. Tôi đă rời xa mái trường thân yêu đó hơn mười tám năm dài, đă sống qua nhiều ngôi tự viện trong và ngoài nước, nhưng tôi nhớ măi sự kiện ḱ diệu xảy ra đối với tôi tại căn pḥng mà cố HT. Thích Viên Quang đă từng ở khi c̣n sanh tiền. Mùa hè năm ấy, khi khi tăng sinh đă rời trường về thăm trụ xứ thầy tổ. Tôi lúc ấy đang làm quản chúng nên ở lại với một số thầy và mấy chú tiểu thường trú để trực trường. Hôm đó trời quá nóng và khó ngủ, tôi đến một căn pḥng nhỏ ngay góc sau của dăy nhà Tăng bên phía phải chánh điện chùa Vạn Thiện. Căn pḥng nhỏ này dùng để tưởng niệm giác linh cố HT. Thích Viên Quang nên ít ai đến đó ngủ.Tôi đi vào pḥng, chốt cửa rồi lên cái đơn nằm ngủ cho mát, lưng quay vào vách tường, mặt hướng về phía tượng Phật trong pḥng. Về khuya, sự việc lạ lùng xảy ra làm tôi tỉnh giấc, v́ có ai đó đang nằm sau lưng tôi. Tôi biết rơ là khuôn mặt người đó đang áp sát vào sau đầu và gáy của  tôi, bụng th́ áp vào lưng tôi, chân th́ áp sát sau chân tôi và người đó như có ư lấn chỗ tôi đang nằm. Lúc đó,  tôi sợ té xuống sàn nhà nên bàn tay trái cầm chặt mé chiếc đơn tôi đang ngủ. Đầu óc tôi lúc đó rất tỉnh táo và tự tâm nảy ra những ư niệm phán đoán rằng: Có lẽ pḥng này tưởng niệm giác linh Ḥa Thượng, do tôi đă mạo phạm vào ngủ nên ngài Hộ Pháp hiện về quở trách. Có phải đây là ngài Hộ Pháp, hoặc một năng lực nào khác? Ư niệm nghi vấn xảy ra sau cùng của tôi là: Vậy người đang nằm sau lưng tôi là ai, già hay trẻ? Đến lúc này tôi thực sự nghiệm ra, mọi ư niệm xảy ra trong tâm ḿnh th́ người sau lưng biết hết. V́ khi đó, người sau lưng đưa bàn tay ra trước mặt tôi. Tôi thấy đó là bàn tay rất đẹp của người lớn tuổi có vài nét nhăn trong trẻo, các ngón tay dài và ḷng bàn tay rất sáng; như có ư trả lời ư niệm nghi vấn của tôi rằng: Sau lưng tôi một người già đang nằm.

Đến lúc này, người ấy không lấn ép tôi nữa và giữ nguyên bàn tay trước mặt tôi, c̣n cánh tay th́ tựa lên vai trái của tôi. Điều ḱ lạ xảy ra là tất cả cảnh vật bên trong và ngoài của chùa Vạn Thiện hiện rơ trong bàn tay ấy. Quang cảnh rơ nhất hiện ra là sân chùa , pḥng khách của thầy Giám Tự, pḥng trai đường sát sân chùa và pḥng bếp chùa Vạn Thiện. Trong pḥng khách thầy Giám Tự th́ có một thầy đang ngồi trên ghế ngủ gục và mấy chú tiểu ngủ lăn lóc trên sàn nhà trong lúc Tivi đang mở! Trong bàn tay ấy tôi c̣n thấy mấy chú tiểu khác đang loay hoay chế ḿ gói ăn khuya trong nhà bếp.

Tôi ngồi dậy bật đèn lên, lúc đó đúng 12 giờ đêm, người sau lưng tôi đă biến mất. Tôi mở cửa bước ra phía sân và thấy nhà bếp và pḥng khách thầy Giám tự đèn vẫn c̣n sáng trưng. Tôi thực sự ngạc nhiên v́ những cảnh hiện tại tôi đang thấy đây đă hiện rơ trong bàn tay của người đă nằm sau lưng tôi! Ấn tượng nhất là tôi thấy một thầy đang ngồi trên ghế ngủ gục và mấy chú tiểu ngủ lăn lóc trên sàn nhà trong lúc Tivi đang mở! tôi cũng thấy mấy chú tiểu khác đang loay hoay chế ḿ gói ăn khuya, cảnh thực này có đầy đủ không sót một chi tiết nào. Tôi bước vào pḥng khách đánh thức thầy đó và mấy chú tiểu tắt điện để đi nghỉ ngơi. Tôi về lại pḥng, lên đơn nằm và suy nghĩ miên man những điều vừa xảy ra. Đó là những cảnh thực hiện rơ trong ḷng bàn tay không có ngăn ngại. Bàn tay đó như một thước phim đă quay trực tiếp những h́nh ảnh đang xảy ra ngay trong giây phút hiện tại như muốn nhắc cho tôi phải khuyên mọi người không nên thức khuya và ăn uống phi thời trong cảnh thiền môn đang yên tỉnh.

Nhưng với tôi, cảnh vật xuất hiện trong một bàn tay mang một thông điệp khác về thế giới hiện tượng mang tính bí ẩn. Bản thân tôi có vài điều suy niệm như sau: Điều thứ nhất là khi các quan năng tiếp xúc với cảnh trần mới có sự nhận thức cảnh vật, vậy tại sao chỉ thông qua bàn tay xuất hiện trong căn pḥng tối mà tôi thấy rơ đúng những cảnh vật đang xảy ra bên ngoài? Điều thứ hai, Cái thấy của tôi ghi nhận được khi nằm trong pḥng là bằng tâm thức, c̣n sau khi bước đến cảnh vật bên ngoài là nhờ thông qua căn trần giao thoa mà thấy được. Như vậy,  th́ có các điều kiện khác nhau đưa đến cái thấy biết về cùng một hiện tượng đang xảy ra. Điều thứ ba, Người phía sau lưng tôi biết rơ ư tưởng mà tôi đang suy nghĩ và tâm lư tôi lúc đó không thuộc trong trạng thái đang ngủ hay đang trong cơn mộng. Như vậy, là có một nguồn năng lượng tâm linh bên ngoài can thiệp vào sự thấy biết của con người.

Về sau, khi t́m hiểu thêm về hành trạng nhị vị Ḥa Thượng, tôi nghe thầy Tâm Quang, một giáo thọ của trường Phật học bảo rằng: Vị cao tăng đời thứ nhất trú tŕ ngôi chùa Vạn Thiện này là cố HT. Thích Tường Vân. Sau khi ngài viên tịch, vị cao tăng đời thứ hai trú tŕ là cố HT. Thích Viên Quang. Chư Tăng và Phật tử đă an táng nhục thân hai vị Ḥa Thượng trú tŕ tại hai ngôi bảo tháp trong khuôn viên chùa Vạn Thiện. Khi vào cổng chùa này, chúng ta sẽ thấy tháp của HT. Tường Vân là bên tay trái, tháp của HT Viên Quang nằm bên tay phải. Đặc biệt hơn nữa, sau khi HT Viên Quang Viên Tịch khoảng 15 năm, khi cải táng phần mộ th́ thấy c̣n nguyên h́nh dạng của con người (Gióng như những phần mộ kết, đây là trường hợp đặc biệt khác với thi thể con người b́nh thường đă chôn lâu năm). Khi cải táng lại phần mộ ngài có mặt thầy Tâm Quang tham dự, hiện nay thầy vẫn c̣n giảng dạy tại trường Phật học B́nh Thuận. Hồi đó, tôi thường nghe cố HT. Thích Chơn Thành, nguyên hiệu trưởng trường Phật học này thường tán thán về Phẩm đức của hai vị Ḥa thượng có công khai sơn chùa này mà ḷng tôi luôn ngưỡng mộ.Tôi c̣n nghe quư thầy thường kể rằng: Những ngày trước khi viên tịch, ngài Viên Quang chuyên tâm niệm Phật, có lần ngài đưa tay lên trán ngước lên trời mà bảo rằng Phật A Di Đà sắp rước ngài đi. Tuy chưa diện kiến ngài lúc sanh tiền, nhưng tôi được biết là với đời sống phạm hạnh và tu học tin tấn của ngài chư Tăng xa gần thường ghi nhớ với ḷng kính trọng. Chính v́ lẽ đó, khi ngài viên tịch đă lâu mà căn pḥng ngài ở chư Tăng giữ lại lưu niệm một cách trang nghiêm.

Thời gian dài trôi qua, mỗi lúc nghĩ đến câu chuyện đêm hè năm ấy trong căn pḥng tưởng niệm Giác Linh H.T. Thích Viên Quang, tôi thấm thía hơn về triết lư nhà Phật: “ Một có trong tất cả, tất cả có trong một”. Một hay tất cả quy về chân như, cho nên trong cái không mà có tất cả. Trong chân không tuyệt đối, thời gian và không gian chỉ là quy ước pháp của nhân sinh, thực tế là chân như siêu việt. Cảnh vật hiện ra trong ḷng bàn tay mà tôi đă trải nghiệm như là một năng lực vốn có của thế giới hiện tượng theo nguyên lư đó. Tôi tin rằng, chỉ các bậc đạt đạo thấu triệt diệu lư Sắc Không, tự tại hiện thân vào mọi sắc tướng để hộ tŕ chánh pháp tiếp độ chúng sanh. Trong chốn chùa chiền thanh tịnh, thường có các bậc hiền thánh và các vị Hộ pháp hiện các thân tướng khác nhau về  mách bảo, hộ tŕ mọi sinh hoạt tu học của chư Tăng và Phật tử. Cho nên ai đến chùa giữ tấm ḷng thanh tịnh, sinh hoạt có nề nếp, tu tập pháp lành th́ có lợi cho ḿnh và thường được các bậc hiền thánh và hộ pháp hoan hỉ và hộ niệm./.