Suy Tư...

Xuân Tự

 

 

 

 

Năm nay mùa đông đến sớm hơn, cùng với không khí lạnh và tuyết trắng tràn về bao phủ cả thành phố Tulsa.  Trong căn pḥng của apartment trống vắng, một ḿnh ngồi trong cảnh buồn hiu lạnh lẻo cô đơn, trong đầu tôi nhớ nghĩ miên man bao chuyện vui buồn, nhưng ấn tượng nhất vẫn là h́nh ảnh của nạn nhân sống thần Tsunami và cơn băo Katina với bao âm thanh gào thét, khóc la kêu vang cả đất trời.  Rồi h́nh ảnh những xác người nằm la liệt khắp nơi cùng bao cảnh đổ nát hiện ra.  Tôi tự nghĩ sao con người quá nhỏ bé trước vũ trụ và cả sự sống và chết con người cũng không thể làm chủ được.  Rồi đây cuộc đời ḿnh sẽ ra sao, nghĩ tới đó h́nh ảnh sư phụ tôi hiện ra trong đầu với những ḍng pháp nhủ diu êm hiền ḥa đang tuôn trào trong tâm thức của tôi.  Tôi c̣n nhớ có lần sư phụ tôi kể một câu chuyện như thế này:

      

Có một người tên là Trần Thế Thân, người này có bốn người bạn.  Người thứ nhất tên là: Danh văn Lợi, anh ta đem hết tâm huyết của ḿnh, v́ người bạn này mà anh ta làm tất cả, anh không quản bao gian nan, hiểm nguy, khó nhọc, thậm chí dùng những thủ đoạn mưu mô, xảo quyệt để làm thỏa măn người bạn này.  Người bạn thứ hai tên là Thân Văn Thuộc, anh ta xem người bạn này cũng như chính anh ta, bao niềm vui hay nỗi buồn anh ta đều tâm sự với người bạn này.  Người bạn thứ ba tên là Trần Bất Lương, người này th́ tâm địa hiểm độc, tính t́nh thô thiển, ăn nói cọc cằn, hay xúi giục bạn bè làm việc phi pháp, làm điều trái lương tâm đạo đức.  Vậy mà anh Trần Thế Thân thường xuyên giao du và tiêu khiển cùng người bạn này.  Người bạn cuối cùng tên là Lương Văn Thiện, người bạn này th́ hiền lành, thường khuyên anh Trần Thế Thân nên làm việc thiện, tham gia các hoạt động có ích lợi cho cộng đồng, cho xă hội cũng như cho gia đ́nh.  Nhưng anh Trần Thế Thân ít khi để ư tới những điều mà người bạn này nói, đôi khi anh ta cũng v́ người bạn này mà thực hiện đôi chút, nhưng anh ta làm trong thái độ miễn cưỡng nào đó để làm vui ḷng người bạn này.

 

talk to the handRồi thời gian cứ trôi qua, bỗng một hôm anh ta nhận được giấy gọi của quan ṭa, anh bỗng dưng bàng hoàng lo lắng, không biết chuyện ǵ xảy ra.  Lúc này anh ta lo sợ, bèn đi t́m các người bạn để cầu mong sự giúp đỡ.  Trước tiên anh ta t́m đến nhà của anh Danh Văn Lợi, tŕnh bày vấn đề anh phải đi hầu ṭa, mong người bạn này thông cảm và van xin người bạn này ra trước ṭa mà biện luận dùm cho anh ta. Thật oái ăm, người bạn mà anh ta đeo đuổi suốt cả cuộc đời, giờ đây trả lời một cách phủ phàng, đầy chua xót, không một chút thương tiết.  Anh Danh văn Lợi trả lời thế này: “Ngày xưa anh đă v́ tôi mà làm tất cả mọi việc th́ tôi cũng đă v́ anh mà mang lại cho anh nào quyền cao chức trọng, địa vị cao sang, nhiều người hầu hạ, kẻ đón người đưa v.v….  t́nh bạn chúng ta đă ṣng phẳng, không có ǵ mà kể lể, từ nay đường ai nấy đi không c̣n chi để nói cả.  Thôi ! bye nhé.”

 

 Trong hoàn cảnh nguy kịch, khốn đốn lại gặp người bạn nói năng như thế, anh  không thể lường nỗi sự phản nghịch của anh bạn ấy.  Trong sự buồn tủi ra đi để t́m người bạn thứ hai là anh Thân Văn thuộc, khi đến nhà của người bạn này, anh cũng tŕnh bày như trước.  Anh ta nói: “này người bạn Thân Văn Thuộc của tôi ơi! Hằng ngày tôi xem anh như chính bản thân tôi, bao món ngon vật lạ ǵ tôi cũng đều mang tới cho anh, đồ đạc ǵ tôi cũng mua sắm cho anh, thậm chí ăn chung mâm nằm chung gối, giờ đây tôi sắp phải ra hầu ṭa rồi, anh có thể đi cùng tôi đến quan ṭa để biện luận dùm cho tôi có được không?”  Người bạn này nghe xong liền trả lời rằng: “Ṭa kêu ai nấy dạ, hôm nay ṭa gọi anh, ngày mai rồi cũng đến lượt tôi, nên không thể cùng anh đi đến quan ṭa được, dẫu rằng t́nh bạn của chúng ta như thủ túc.  Để đáp lại t́nh cảm đậm đà sâu nặng mà anh đă dành cho tôi, th́ tôi sẽ tặng anh một chiếc áo mới để mặc và tiễn anh tới trước cửa quan ṭa.  Anh Trần Thế Thân nghe đến đây nỗi đau buồn càng dồn dập, càng bi lụy khốn đốn hơn, nghẹn ngào khóc không ra lời, rồi lủi thủi ra đi và đi không biết về đâu, như người điên trên hè phố.  Anh đang lang thang như kẻ mất hồn th́ bổng dưng nghe tiếng gọi phía sau lưng.  Anh giật ḿnh quay lại th́ thấy anh bạn Trần Bất Lương đang đuổi theo sau.  Vừa thấy anh Trần Bất Lưong anh ta vừa giận vừa tức, vừa sợi hăi.  Anh ta nghĩ rằng những hành động trong quá khứ đều bất thiện bởi nghe theo lời xúi giục của người bạn này, giờ đây, lỡ may hắn mà theo ta, th́ chắc chắn quan ṭa không thể nào giảm nhẹ tội cho ta khi nh́n thấy hắn đi cùng ta.  Nghĩ như vậy, anh Trần Thế Thân bỏ chạy, nhưng không ngờ anh ta đuổi theo, vừa chạy vừa nói: “Này anh Trần Thế thân ơi!  Hằng ngày anh đă nghe lời tôi làm nhũng việc kinh thiên động địa, sát nhân, hại vật, chưởi thánh mắng thần, mục hạ vô nhơn…v.v… để thỏa chí anh hùng của anh, th́ bây giờ tôi cũng v́ anh mà đến quan ṭa để làm chứng cho những hành động đó của anh, và tôi không thể nào làm khác đi được.  Anh Trần Thế Thân lạy lục van xin người bạn đừng đi theo anh ta  và đừng đi tới quan ṭa nữa.  Nhưng Trần Bất Lương nói, anh ta nhất định phải đi tới quan ṭa, đây là bổn phận và là trách nhiệm của anh ta phải làm, không thể chối căi được.  Anh ta nghe bạn nói xong như tiếng sét bên tai, anh cảm thấy trời đất đang quay cuồng và bầu trời tối sầm lại, những âm thanh ghê rợn hăi hùng mỗi lúc mỗi âm ỉ hơn, làm cho anh ta hồn siêu phách tán.  Nhưng cũng may thay trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, anh nghe tiếng của người bạn Lương Văn Thiện gọi, anh nghe như thế này: “cố lên đi tôi luôn ở cạnh bên bạn nè, tôi không bỏ bạn đâu, tôi sẽ đi với bạn ra trước quan ṭa và tôi sẽ biện luận dùm cho bạn.  Bởi v́ bạn cũng có làm chút ít việc tốt: như là góp tiền giúp đỡ người nghèo, xây dựng trường học, cầu cống, chùa chiền v.v...  Quan ṭa sẽ giảm án cho bạn.  Bây giờ bạn phải thành tâm hối cải, tôi tin rằng bạn có cơ hội được giảm án và có cơ hội làm lại người lương thiện.”  Anh ta nghe nói xong, lập tức chấp tay và hướng lên hư không mà phát nguyện.  Khi phát ngyện xong ḷng anh ta cảm thấy an ổn và nhẹ nhàng hơn.  Anh ta ngủ thiếp đi.

 

Click screen to closeLúc này chuông đồng hồ điểm giờ, đánh tan bầu không khí tĩnh mịch của căn pḥng và lúc này tôi không c̣n cảm thấy lạnh lẻo cô đơn nữa, bởi v́ lời thầy tôi c̣n vang vọng nơi đây:

“Tâm dẫn đầu các pháp, tâm làm chủ, tâm tạo tác

Nếu ta nói hay làm với tâm ô nhiễm,

Th́ khổ đau theo ta như bánh xe lăn theo chân con vật kéo xe.

Tâm dẫn đầu các pháp, tâm làm chủ tâm tạo tác,

Nếu ta nói hay làm với tâm trong sạch,

Th́ hạnh phúc sẽ theo sau như bóng theo h́nh.”

 

Hành tŕnh của ḍng suy tư cũng chính là hành tŕnh mà tôi phải đi và tôi nghĩ ai ai cũng vậy thôi, v́ đều phải chịu ảnh hưởng của luật nhân quả.