Giờ Pháp Thoại

Diệu Lý 

         

 

 

 

 

 

Từ ngày có Đại-Đức Thích Đức-Trí về làm trụ trì, chùa Tam-Bảo như có một luồng sinh khí mới thay đổi hẳn quang cảnh thanh vắng đìu hiu lúc trước.

          Bây giờ vào những ngày chủ nhật, Phật tử đi chùa đông hơn, sau mỗi thời cúng ngọ, Thầy đều cho một thời pháp ngắn trong nửa giờ và sau đó các Phật tử được mời qua đoàn quán ăn cơm chay, thanh đạm nhưng rất ngon và Phật tử có dịp đàm đạo vui vẻ.

          Chúng tôi thường đi chùa mỗi buổi sáng chủ nhật, đi lễ Phật, tụng kinh, nghe pháp, trừ khi đau ốm hay có việc cần mới vắng mặt.

          Vào buổi lễ chủ nhật, cách đây ba tháng (tháng 9 năm 2005) nơi chánh điện chùa Tam-Bảo, sau thời kinh cúng ngọ, như thường lệ, Thầy mời các Phật tử an tọa, rồi Thầy bắt đầu thuyết pháp. Chúng tôi giữ im lặng, chăm chú nghe. Đề tài hôm nay là “vị thí chủ của đức Phật tên Cấp Cô Độc”. Vừa nghe Thầy giới thiệu đề tài bài Pháp tôi thoáng giật mình và ngạc nhiên. Đó là vì, tối hôm qua, trước khi đi ngủ, tôi lấy quyển Đức Phật và Phật pháp ra xem lại, ngẩu nhiên tôi lật ra đúng trang 171, chương 10, có tựa là “những người chống đối và những Đại Thí Chủ”, lúc ấy tôi có cảm giác như một thí sinh vừa ôn kỷ bài thi tối qua, rơi đúng vào đề thi sáng hôm sau, trúng tủ thì chắc chắn thi đậu.

          Tôi tập trung lắng nghe lời Thầy giảng, cùng lúc ấy như  có một đoạn phim quay lại những giòng chữ trong kinh tôi đã xem.

          Vị đại thí chủ quan trọng nhất thời Đức Phật còn tại thế là ông Anathapindika (Cấp Cô Độc) một  trưởng giả triệu phú, tên tộc của ông là Sudatta. Do lòng quảng đại vô song của ông, người đời tặng ông danh hiệu là Anathapindika, có nghĩa là ‘nuôi ăn những người không được giúp đỡ” hay “trợ cấp những kể cô đơn hiu quạnh” Savatthi là nơi sinh trưởng của ông.

          Ngày kia ông có việc đi từ Savatthi đến Jajagaha ghé thăm người anh rể, đúng vào lúc người anh rể đang bận rộn chuẩn bị một bửa tiệc để đón tiếp Đức Phật vào ngày hôm sau. Thoáng nghe danh từ Buddha (Phật) trong lòng ông Sudatta đã chớm nở một hứng thú lạ thường và ông hết lòng mong mỏi được gặp Đức Phật. Ông cũng được biết rằng lúc ấy Đức Phật đang ngủ trong cụm rừng Sitavana và khi nghĩ rằng qua hôm sau sẽ được cơ hội quý báu yết kiến Ngài, ông yên trí đi ngủ. Nhưng lòng vẫn nôn nao mong gặp Đức Phật, đến độ không làm sao ngủ được. Trong đêm khuya, ông thức dậy sớm và đi lần đến rừng Sitavana, lúc ấy đức tin ông đối với Đức Phật vô cùng trong sạch, do đó có những tia sáng phát tủa ra từ thân, soi sáng đường đi đưa ông đến rừng Satavana nhầm lúc Đức Phật đang đi kinh hành ngoài trời, biết rằng lúc ấy ông sẽ đến, Đức Phật gọi ông đến gần.

 

          Trưởng giả Cấp Cô Độc lấy làm hoan hỷ được yết kiến Đức Phật và cung kính hỏi thăm Ngài có yên vui không?. Đức Phật trả lời: bằng một bài Pháp.

          Sau khi nghe Pháp, ông Cấp Cô Độc đắc quả Tu Đà Hườn và cung thỉnh Phật nhập hạ tại Savatthi, Đức Phật chấp thuận và gợi ý rằng chư Phật chỉ thích ở nơi vắng vẻ. Trưởng giả Cấp Cô Độc trở về Savatthi mua một thửa đất của hoàng thân Jeta (Kỳ Đà). Chuyện tích thuật rằng giá tiền của thửa đất ấy được phân định bằng cách sắp tiền vàng trên đất, tiền trải ra đến đâu là đến đó đất đã được bán. Trên đất ấy ông Cấp Cô Độc kiến tạo một tịnh xá trứ danh Jetavana (Kỳ Viên). Nơi đây Đức Phật nhập hạ 19 lần. Phần lớn các bài Pháp cũng được Đức Phật thuyết giảng tại đây.

          Lần nọ khi thuyết giảng về pháp bố thí cho ông Anathapindika (Cấp Cô Độc) Đức Phật dạy rằng dâng cúng đến chư Tăng hay Đức Phật tạo rất nhiều  phước báu. Nhưng kiến thiết tu viện, giúp chư Tỳ Khưu có chổ tu hành càng được nhiều phước báu hơn.  Càng nhiều  phước hơn xây cất tu viện là quy y Tam Bảo.  Càng nhiều phước hơn quy y Tam Bảo là nghiêm trì Năm Giới. Càng nhiều phước báu hơn trì giới là hành thiền một lúc về tâm Từ và cuối cùng, hơn tất cả các phước báu, là phát triển sự chứng ngộ tánh cách vô thường của vạn hữu (Vipassana) Minh Sát Tuệ.

          Viết đến đây tôi bỗng nhẩm đọc: Phật thuyết A Di Đà Kinh. Như thị ngã văn: Nhứt thời Phật tại xá vệ quốc Kỳ Thọ Cấp Cô Độc viên . . . . .  Tụng kinh A Di Đà, các Phật tử đều hiểu Đức Phật giảng kinh A Di Đà tại Kỳ Thọ Cấp Cô Độc viên, vì đất là của ông Cấp Cô Độc mua trải bằng tiền vàng để cất tịnh xá, còn cây cối trong vườn là của Thái Tử Kỳ Đà dâng cúng.

          Tại chùa Tam-Bảo, trong các giờ thuyết giảng Thầy trụ trì thường nhắc nhở Phật tử cần hội đủ Văn, Tư, Tu, nghe Pháp, tư duy và tu hành, học và hành luôn gắn liền với nhau. Tôi còn nhớ cách đây hơn 42 năm, lần đầu tiên tôi đi nghe thuyết Pháp tại chùa Xá Lợi ở Sài Gòn, hôm ấy được nghe giảng kinh Pháp-Hoa, vào giảng đường tôi thấy ngay trên tường 2 hàng chữ “Tu mà không học là Tu Mù, Học mà không Tu là đải sách”; 42 năm trôi qua bây giờ được nghe Thầy nhắc nhở, tôi càng thấy vô cùng thấm thía.

          Kính chúc quý Phật tử một mùa Xuân An Lạc Thanh Bình và Thịnh Vượng.

                                                           Xuân Bính Tuất 2006