T́m Thầy

Minh Giới

 


 

 

 

Ngày xưa, Ông Bà thường khuyên con cháu chọn bạn mà chơi, t́m thầy mà học.Tuy bận rộn với sinh kế, song cha mẹ chúng ta đă không ngại tốn kém thời giờ lo lắng t́m thầy và chọn trường cho con cái học hành, trau dồi sự hiểu biết. Để mai kia lớn lên có đủ trí khôn chọn bạn mà chơi. T́m thầy mà học. Theo tôi nghĩ, nó có hai giai đoạn của một cuộc đời. Thứ nhất, t́m thầy mà học để trau dồi kiến thức cần thiết để hiểu biết sự đời. Khi vừa lên bốn, lên năm th́ vào lớp mẩu giáo để làm quen với lối sống ngoài tầm tay của mẹ cha. Với lớp tuổi nầy chỉ học được vài chữ A B C …vài ba bài hát ngắn. Chẳng hạn như công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra…  Chín tháng dài đằng đẳng rồi cũng qua đi. Cô giáo cũng chẳng c̣n ǵ  để dạy cho lũ bé tí nửa; hoặc “bé tí” đă khôn hơn và những bài hát ngắn, các mẩu tự A B C đă quá tầm thường nên tạm biệt cô thầy để vào tiểu học..

Bốn năm tiểu học rồi cũng trôi qua thật gọn gàng và nhanh chóng. Cô, Thầy lại ngẩn ngơ đưa tiển đám học tṛ ra đi vào chân trời mới. Lũ nhóc ngày nào bây giờ đă chững chạc, có lẽ đă học hết sự hiểu biết của Cô Thầy nên lại rủ nhau ra đi. Rồi cứ thế, ḍng đời trôi măi. Đám học tṛ cũ theo năm tháng lần lươt từ giă Cô Thầy để t́m học cao hơn. Để rồi lắm kẻ trở thành cô giáo, thầy giáo, bác sĩ, kỷ sư v.v…theo mục đích đă định để vinh thân, ph́ gia, rạng rỡ mẹ cha.

Đó là chuyện đời mà ai cũng đă một lần đi qua. Song đă mang danh Phật tử ta cũng nên đề cập đến vấn đề “T́m Thầy Học Đạo” .V́ muốn tu cho mau nên nhiều Phật tử lang thang đi t́m thầy. Lắm lúc, việc t́m kiếm thật là gian nan, vất vả. Ở đâu có chùa đẹp th́ tới. Ở đâu có thầy quen th́ tới. Đường sá xa xăm, cách trở bao nhiêu cũng không ngại, tới ngắm chùa mới và gặp lại thầy cũ là vui rồi. Khi tới chùa mới, gặp lại Thầy cũ lại đưa ra ư kiến nầy, chương tŕnh nọ trong việc phát huy chùa mới. Ḿnh là khách từ phương xa đến mà cứ tác động như là Phật tử chính của chùa nên t́nh cảm giữa khách và chủ không ḥa đồng được với nhau. Bởi vậy tới với thầy nầy vài lần, chùa kia dăm ba hôm chẳng có thầy nào, chùa nào hợp t́nh hợp ư nên nên lại bỏ mà đi. Đi măi, đi hoài, mệt mỏi mà chẳng mang lại lợi ích ǵ. Có mắt nhưng như mù; có tâm nhưng không tỉnh nên lắm lúc chùa và thầy mà ḿnh đi t́m kiếm đang ở bên cạnh mà không thấy. Cái tâm vọng ngọai mù quáng cần phải được soát lại nếu không th́ thật là  tiếc lắm đó!. Quy y Tam-Bảo, trong sạch giữ ǵn Ngũ-giới và làm bổn phận của ḿnh đối với Tam-Bảo sẽ mang lại nhiều phước báu nhất. Hăy lắng nghe Đức Phật  truyền dạy các đệ tữ của Ngài trước khi nhập Niết-Bàn : ‘‘Chúng sanh nào sống nghiêm túc trong giới luật th́ luôn luôn được gần gủi Thế-Tôn nhất”. Người học Phật đừng bao giờ đổi ngược thứ tự của ba chữ - GIỚI, ĐỊNH, HUỆ - . Bởi v́ khi Giới luật nghiêm túc th́ Tâm mới Định . Khi Tâm đă Định được rồi ắt Huê phải phát sinh. Hăy trầm tĩnh ngồi xuống suy tư. T́m sách đúng đắn nói về cuộc đời tu hành của Đức Phật mà đọc. Hăy t́m sách đúng đắn nói về giới luật của Phật-tử mà đọc. Các điều học này sẽ giúp người học Phật rất nhiều. Gia đ́nh an lạc. Thầy tṛ tương kính, nghiêm túc, đạo tràng yên vui.

T́m thầy mà học đạo là điều cần thiết của người Phật tử. Vị Thầy đạo hạnh sẽ hướng dẫn và dạy cho chúng ta những quy luật và những giáo lư căn bản để chúng ta có một hướng tu học rơ ràng và đúng đắn. T́m thầy th́ dể, gặp được bậc chân tu th́ rất khó. Trong bối cảnh vàng thau lẩn lộn nầy th́ lại càng khó khăn hơn. Chúng ta  phải biết lắng nghe, phải biết  nh́n qua sự thể để rồi cúi đầu đảnh lễ, nguyện quy y. Nói tóm lại, tầm Sư học đạo là lẽ thường, nếu thầy không c̣n ǵ cho ta nương tựa nữa th́ đi kiếm thầy mới để được hướng dẩn trên bước đường tu học th́ nên làm. Cũng giống như học hết tiểu học th́ lên trung học. Hết trung học th́ vào đại học.

            Lần lượt từ giă cô thầy theo từng giai đoạn để học cái hay hơn, cao hơn cho đến khi đạt được mục đích tối hậu của mỗi một cá nhân. Học Phật cũng vậy, chọn đúng hướng mà đi. T́m thầy trong sạch, đạo hạnh mà nương theo là điều tất yếu. Đừng bao giờ để ngoại cảnh chi phối. Song cứ lang thang từ thầy này qua thầy khác; từ chùa nầy qua chùa khác mà không có một chủ định rơ ràng và cứ để cho những cảm nghĩ vui buồn chi phối th́ chúng ta sẽ đi măi, đi hoài từ kiếp nầy qua kiếp khác mà chẳng bao giờ t́m được thầy mà học Phật.

Có vài Phật tử cho rằng t́m thầy học đạo là chuyện thường. Họ nói rằng ngày xưa Đức Phật cũng đi t́m thầy học đạo. Đây là sự hiểu biết sai lầm đáng tiếc. Hăy chịu khó đọc lại kinh sách nói về quảng đời tu hành của Đức Phật. Đức Phật không thọ giáo với bất cứ vị sa môn nào. Thật vậy, lúc khởi đầu Ngài có gặp một vài vị sa môn nổi tiếng thời bấy giờ với hy vọng hướng dẩn Ngài tu hành. Song các vị sa môn nầy  không thể giải thích được những điều Ngài muốn biết. Các vị sa môn nầy chỉ thông hiểu về thế pháp mà không hiểu được siêu thế pháp nên Ngài đă từ giă các vị sa môn nầy. Sau đó, Ngài đă tự lực tu tập trong suốt sáu năm trời dưới nhiều phương thức khác nhau và đă đắc Đạo sau bốn mươi chín ngày thiền định dưới gốc cây Bồ đề. Ngay sau khi đắc Đạo, chính Ngài đă tuyên bố: “NA ME ACARIYO ATTHI ’’ nghĩa là “một đạo sư ta không có”.

Tóm lại, t́m thầy học đạo là điều cần thiết. Song đừng để cho cái tâm thiển cận, dẫn dắt. Luôn luôn tự hỏi. Thế nào là tu học. Sự hiểu biết về Phật Pháp của ḿnh được bao nhiêu. Quy y Tăng không có nghĩa là chỉ quy y một Thầy nào đó. Phải hiểu rằng tất cả Chư Tăng đạo hạnh đều là thầy của ta. Đây là vài điểm cần phải được suy ngẫm chính chắn v́ thiết tưởng nó rất quan trọng. Bởi v́ sự hiểu biết về căn bản nầy nó giúp ta có khả năng thu nhận điều đúng và lọai bỏ những cái sai quấy. Có như vậy  chúng ta mới nhận diện được đây là vị thầy khả kính, đức độ.  Đây là sự giảng dạy kinh pháp đúng đắn. Đây là đạo tràng thanh tịnh để nương theo mà học Phật. Rơ ràng, minh bạch như vậy rồi mới lặn lội t́m thầy, kiếm chùa. Nếu không, e rằng lắm lúc thầy và chùa đang ở bên cạnh mà không thấy. Không thấy nên cứ lang thang đi măi để t́m thầy, kiếm chùa. E rằng chúng ta sẽ chết trước khi t́m ra thầy, kiếm được chùa. Tiếc lắm thay !

 

                                                                      Minh Giới, hè 2005