Thầy ơi con đă hiểu

Chúc Trí - Vơ Triết Xuân Thương

 

 

 

 

 

“Bye, Thương. Lái xe cẩn thận nha nhỏ”

“Ừ, mi cũng vậy, bye Uyên”

Nh́n theo chiếc xe của Uyên từ từ rời khỏi sân chùa, tôi cũng bước vào xe ḿnh. Ngôi chùa trở lại b́nh yên như muôn thuở. Bất chợt nh́n qua bên chánh điện, tôi thấy bóng dáng thân quen của Ba tôi đang đi đóng từng cánh cửa. Ba tôi đó! Một người cha với vóc dáng nhỏ nhoi, cũng b́nh thường như bao người khác, thế mà tôi tự hào thường khoe với chúng bạn. bởi v́ tôi hănh diện biết rằng, trong dáng dấp nhỏ nhoi kia là cả một tâm hồn cao đẹp. Ba vị tha thương người, ba cần cù chịu khó hy sinh cho các con, ba âm thầm lặng lẽ làm việc chùa, việc thiện mà chẳng một ai biết đến. Tôi thường thầm phục ba tôi bao nhiêu th́ tôi càng kính phục Thầy tôi bấy nhiêu. Dáng Thầy thon nhỏ nhưng sức lực của Thầy làm tôi nể nang. Một ḿnh Thầy với chiếc xẻng thoăn thoắt đào từng cục đất sét khô cằn. Chỉ ba tháng kể từ lúc Thầy về trụ tŕ, gần ba trăm cây đủ loại đă đua nhau lên. Hồ nước Quan Âm bị vẩn đục và thoát nước ra ngoài, Thầy phải bôn ba chạy ngược chạy xuôi mua dụng cụ, cùng các bác lội xuống vớt cá, xếp từng viên gạch xây lại hồ Quan Âm. Hai chiếc cầu bát nhă cũng được tu sửa lại và quanh hồ c̣n trồng thêm cây kiểng cũng như đắp thêm ḥn non bộ nho nhỏ để tôn trí tượng Quan Âm. Song song với những công tŕnh đó, Thầy vẫn không quên trau dồi trí tuệ cho các Phật Tử. Thầy mở thêm nhiều lớp giảng dạy tu thiền, thuyết pháp cho người lớn cũng như thanh thiếu niên. Không khí của chùa trở nên ấm áp hơn, nhất là sau các buổi lễ vào ngày chủ nhật, mọi người quây quần bên bữa cơm chay thân mật. Rồi những buổi lễ lớn như rằm tháng bảy, lễ hạ nguyên Thầy lại tất bật soạn thảo chương tŕnh, thu xếp để chào đón Quư Ôn từ phương xa về. Thầy tổ chức những buổi thọ Bát Quan Trai, tŕ tụng kinh Lăng Nghiêm, kinh Phổ Môn vào mỗi buổi sáng và tối, chú Đại Bi hằng chủ nhật. Tối về Thầy c̣n viết bài nghiên cứu kinh sách bằng tiếng hoa. Thầy c̣n nói và thuyết pháp rất thông thạo tiếng hoa. Thầy làm việc không ngừng tay, nhiều lúc con tự hỏi: Không biết Thầy có đi ngủ không? Con chưa bao giờ thấy nét mệt mỏi trên khuôn mặt của Thầy. Phật tử nào cũng quư mến Thầy, bởi lẽ Thầy rất ḥa đồng và thân thiện với mọi người. Tuy Thầy không cười nói nhiều nhưng vẻ mặt lúc nào cũng rất tươi. Gần đây con nhận thấy rằng nét vui tươi kia có pha lẫn nỗi buồn. Con biết rằng chùa có trăm công ngàn việc phải làm, Thầy đă làm, đang làm và c̣n muốn làm nhiều hơn nữa để xây dựng ngôi chùa hoàn hảo hơn. Con vẫn biết Thầy không quản ngại nhọc nhằn về việc chùa, vậy th́ nét buồn kia có phải chăng do chúng con gây ra? Thầy làm biết bao nhiêu chuyện nhưng vẫn tươi cười, thế th́ tại sao con lại để những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống làm bận ḷng, rồi gây phiền năo cho nhau? Sao con lại để cái “tôi”, cái tánh ngă mạn của ḿnh làm chia cách t́nh thâm giao đạo hữu, để rồi trước mặt Thầy tỏ ra thái độ không vui. Ngẫm nghĩ lại con thấy con nhỏ bé quá, nhỏ nhoi quá, thấp hèn quá. Con nhớ hoài lời sư cô dạy “hăy nói nhiều tiếng xin lỗi hơn. Hăy nói nhiều tiếng cám ơn hơn rồi con sẽ thấy tâm hồn con khác hẳn”. Thật vậy, hằng ngày con biết bao lần nói với bệnh nhân ḿnh “I’m sorry”, “ I apologize”, “Thank you”, con thấy ḷng ḿnh thanh thản hơn. Có mất mát ǵ đâu một câu nói nho nhỏ kia, thế mà nó đem lại t́nh thương bao la, một t́nh thương cảm thông rộng lớn. Vậy mà con vẫn thấy ḿnh chưa nói đủ dù cuộc sống bên ngoài bệnh viện hay ở chùa. Có phải chăng v́ kế sinh nhai quan trọng hơn! Con đă hiểu rồi… nét buồn trên gương mặt kia của Thầy có hằn sâu hay phai mờ đi là do ở chúng con. Chúng con sẽ có gắng phấn đấu noi gương hạnh Phổ Hiền tu hành tinh tấn hơn. Chưa bao giờ hết chúng con cần có Thầy như lúc này, chưa bao giờ hết chúng con cần Thầy d́u dắt, dạy dỗ, la mắng chúng con nhiều hơn. Thầy ơi! Con đă hiểu…