Giấc mộng mười hai năm

  Sư c Phước Chnh

 

Đến Mỹ Thương hy cn thơ,

Tuổi đời mười tm bơ vơ đất người.

Vo trường Thương học khng lười,

Thế m cứ khc chẳng cười được đu.

Bởi v học dốt lại sầu,

Qu hương xa cch cn cầu chi đy?

Cơn buồn như thể đm my,

Tm ra lối sống chứa đầy tnh thương,

Thương cha thương mẹ thương thầy,

Mười năm đn sch chẳng no gian lao.

Việc cha cũng lắm biết bao,

Cc em nhỏ b cần trao cần truyền,

Dạy em ca ht ngoan hiền.

Ở cha ở trại Thương liền xung phong,

Lm c thiếu nữ dng bng,

Lm người thủ quỹ gp cng với cha.

Cha em lun dạy bốn ma,

Phải chuyn lo việc cho cha khang trang,

Cho Thầy phải đỡ cưu mang,

Mỗi tuần c mặt sẵn sng cng phu.

Nh thương cn c người tu,

Sư c Phước Chnh vun b cho Thương:

D con chm nổi tha phương,

Nhớ cu giải thot lm hương trong lng

 

Thương tặng Chc Tr